- Lam dừng xe cách sân bóng một đoạn. Cô thấy một vụ xô xát đang xảy ra, có vẻ hăng lắm. Lam lo lắng cho một thằng con trai đang một mình bị bao vây bởi 5, 6 tên khác. Anh ta có vẻ đuối nhưng vẫn cố đánh. Lam lắc nhẹ đầu rồi đi xuống xe. Cô cho ngón tay vào miệng rồi lấy hơi thổi. Tiếng phát ra như một tiếng còi dài. Cô hét lên:
- Công an tới! Chạy thôi! Bọn kia hơi hoảng hốt, không hiểu gì nhưng cũng bỏ chạy. Anh con trai ngồi xuống, đầu cúi, chờ bị bắt vào đồn. Mặt mũi anh ta thâm tím, máu mũi và máu ở miệng hòa cùng với nhau, không phân biệt rõ. Lam đứng trước mặt anh ta, nói nhẹ:
- Anh có thể ngẩng đầu lên rồi! Anh con trai từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt thoáng kinh ngạc khi nhìn thấy Lam – một cô bé! Rồi đôi mắt ấy trở nên hờ hững khi nhận ra đó chính là ân nhân của mình. Lam cũng không cần một lời cám ơn, cô nói:
- Công an tới! Chạy thôi! Bọn kia hơi hoảng hốt, không hiểu gì nhưng cũng bỏ chạy. Anh con trai ngồi xuống, đầu cúi, chờ bị bắt vào đồn. Mặt mũi anh ta thâm tím, máu mũi và máu ở miệng hòa cùng với nhau, không phân biệt rõ. Lam đứng trước mặt anh ta, nói nhẹ:
- Anh có thể ngẩng đầu lên rồi! Anh con trai từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt thoáng kinh ngạc khi nhìn thấy Lam – một cô bé! Rồi đôi mắt ấy trở nên hờ hững khi nhận ra đó chính là ân nhân của mình. Lam cũng không cần một lời cám ơn, cô nói: