Monday, May 21, 2012

Trái tim đá (Phần 2)

 - Ngày học đầu tiên, Lam không chú ý lắm. Cô bạn bên cạnh thì chăm chú hệt như là chưa bao giờ chăm chú vậy, lại còn ham phát biểu nữa. Lam thi vẫn cứ bình lặng với cái thế giới riêng của mình, thả mình theo những suy nghĩ vẫn vơ. Giờ của thầy chủ nhiệm có vẻ vui hơn những giờ khác. 

Thầy dạy toán đã lâu năm nên rất hiểu tâm lý học sinh . Quân được làm lớp trưởng vì số điểm đậu vào cao nhất. Hơn nữa cậu ta có vẻ “sáng sủa” nhất lớp. Xuyên cũng được đề bạt làm bí thư vì cô bé hát hay và dễ hòa đồng. Đấy là theo con mắt thầy chủ nhiệm, còn Lam thì chỉ cắn nhẹ môi, không biểu hiện gì cả. Thủy hích nhẹ vai Lam, cười:



- Lam thấy sao? Thầy tâm lý chứ?

Lam gật đầu: - Ừ.

Thầy giáo chợt nhìn thấy Lam và hỏi: - Thầy thấy em có mái tọc dài đẹp quá!

Lam cười nhẹ: - Chỉ có mái tóc thôi ạ?

- Ồ, gương mặt của em cũng rất dễ thương. Em tên gì vậy? Lam lúc này mới đứng lên, hai tai đỏ lên khiến thầy giáo ngạc nhiên. Cô ấp úng:
Tác giả: Sưu tầm - Mc: Tiểu Quyên - Kĩ thuật: Đức Lee - Biên tập: Hiền Lương.
Trái tim đá (Phần 3).
Trái tim đá (Phần 3).
- Thầy thông cảm, mỗi khi có ai hỏi tên em là em hay vậy. Em tên là Lam, Ngọc Lam ạ!
Thầy cười với vẻ thông cảm:

- Thầy hiểu. Em ngồi xuống đi! Thầy thấy em có vẻ không giống dân Toán lắm. Thầy nghĩ có lẽ em sẽ hợp với khung cảnh lãng mạn của lớp văn hơn đó.

Lam cúi đầu. Ai cũng nói thế khi mà từ cô toát lên sự yếu đuối, mong manh. Lam cũng thích văn học nhưng học nó thì cô không chọn. Đó là lý do rất riêng tư mà mỗi khi nghĩ đến lòng Lam lại nhói đau.
Một bạn trai nói to:

- Lam ơi, thử đọc một bài thơ xem.

- Đúng đó, trông bạn như thế chắc yêu thơ lắm!

Lam ngẩng lên, đôi mắt trở lên lạnh lùng. Tai cô không đỏ nữa, khuôn mặt kín bưng. Thầy giáo lại được phen ngạc nhiên. Thay đổi thái độ nhanh vậy ư?

- Xin lỗi các bạn! Lam cố nói giọng nhỏ và thấp - Mình ít đọc thơ lắm. Đọc rồi lại quên nên không thuộc bài nào cả. Lam không đáp ứng được yêu cầu của bạn đâu.

Lam ngồi xuống, lưng thẳng và mắt cũng hướng thẳng. Thầy giáo chuyển đề tái khác để chuyển sự chú ý của học sinh sang mình. Thầy cảm thấy gai người khi chợt nhìn vào mắt Lam. Đôi mắt dường như chứa đựng cả tảng băng lạnh lẽo, vô cảm rất lớn. Thủy không tin Lam có thể thay đổi nhanh như thế.
Lam vỗ vai bạn, cười nhẹ:

- Cứ nhắc đến thơ, lòng mình lại cồn lên nhớ mẹ. Mẹ mình đã đi xa mãi rồi!

Đôi mắt Lam buồn buồn, gần như có nước. Thủy nắm chặt tay bạn, an ủi:

- Không ai bắt bạn làm những điều không thích đâu!

Lam cảm thấy yên tâm hơn. Đúng, không ai có thể ép cô vào khuôn khổ. Cô là viên ngọc Lam xinh đẹp nhưng hiếm lắm. Cô biết giá trị của mình và tìm cách bảo vệ nó. Viên ngọc Lam duy nhất có thể đổi màu.
Quân và Xuyên đi vào thư viện tỉnh với bước chân thật khẽ. Hai đứa mượn mấy quyển toán để giải chung. Thư viện hôm nay đông, đa phần là học sinh trường của Xuyên và Quân. Cả hai cùng ngồi vào bạn đã có sẵn hai người. Họ cũng đang nghiên cứu sách. Nhìn lướt qua người con trai đối diện mình, Xuyên nhận ra ngay đó là Phương. Quân cũng nhận ra, cậu vỗ vai Phương, tươi cười:

- Anh Phương!

Phương ngẩng đâu lên cười đáp trả lại. Cô gái bên cạnh anh cũng nhìn lên và nở một nụ cười. Xuyên thầm công nhận cô gái xinh xắn thật!

Quân thì thào:

- Anh cũng đi thư viện ư?

Phương gật đầu:

- Đưa Yên đến tìm tài liệu, tìm giùm Yên thôi! Bạn cậu hả?

Xuyên gật đầu chào. Không hiểu sao cô ít nói hẳn. Quân thì tíu tít:

- Xuyên là bạn thân của em từ bé, đúng không Xuyên?

- Mới vào học và các em đã đi thư viện rồi, chăm quá!

- Có gì đâu ạ! Học lúc nào cũng là muộn cả!

Phương nhìn xuống trang sách, chấm dứt cuộc nói chuyện. Anh tìm được đoạn hay và chỉ cho Yên. Yên lại cười rất dịu dàng, chép đoạn đó vào sổ. Xuyên không tập trung được vào bài toán, trong lòng bứt rứt không yên. Quân thì khác, câu say sưa với các bài toán. Niềm đam mê của cậu có khi còn dâng cao hơn khi ngồi cạnh Phương, con người của toán học!

Những ngày sau, Xuyên biết thêm được về Phương và mối quan hệ giữa Phương và Yên. Họ đã thầm hứa với nhau từ lớp 10 cho đến nay. Xuyên thấy có gì đó bất an trong mình. Cô không còn vui tươi như xưa, vẻ buồn cứ hiện trên mặt.

Lam nhận thấy rất rõ. Mặc dù tỏ ra thờ ơ với lớp nhưng không hẳn Lam không quan tâm tới Xuyên. Cô thầm biết Xuyên đã “phải lòng” một ai đó. Chà, con gái rất hay để trái tim đi lung tung, sai nhịp lắm. Lam biết cô sẽ không bao giờ thế. Con trai là cái giống gì để con gái phải khổ? Họ sẽ phải khổ vì con gái mới đúng!

Lam chợt thấy trước mắt mình lảng vảng bóng đen của quá khứ. Lòng cô lại cồn cào lên những hờn tủi và đau xót. Con trai, đời, và mẹ?

Mải nghĩ, Lam không chú ý đến đường đi. Cô đâm luôn cả vào một người trước mặt. Cô gần ngã, may người đó kéo lại. Nhận ra đó là một tên con trai, Lam ấp úng:

- Xin... xin lỗi!

- Không sao! Cô bé có sao không?

Lam cúi đầu:

- Không có gì ạ!

Tên con trai cứ ngây ra ngắm Lam, Lam bặm môi:

- Xin phép!

- Ờ! Em cứ tự nhiên.

Lam lúi húi lấy xe rồi đi một mạch. Tên con trai vẫn ngẩn người ra. Phương nhìn bạn, hỏi:

- Sao vậy mày?

- Có một tiên nữa vừa gõ cửa trái tim tao!

Phương cười:

- Vậy à? “Nàng” học lớp nào?

Tên con trai sực tỉnh, gãi đầu:

- Tao quên mất không hỏi. Tự nhiên nàng đâm vào tao ở chỗ này này.

Thấy bạn quá khích, Phương vỗ vai cậu ta, ôn tồn bảo:

- Đi điều tra ngay kẻo tiên nữ bay về trời mất!

- Ờ… ờ.

Phương nhớ tới cuộc gặp gỡ bất ngờ với cô bé lớp toán, đến nay anh vẫn chưa biết tên nhưng hình ảnh đó vẫn không hề phai mờ trong anh. Chưa có ai để lại ấn tượng với anh sâu đậm vậy!
(Còn nữa...)


Nguồi: http://hcm.megafun.vn

No comments:

Post a Comment